Đã đến lúc Mỹ chia tay với Bắc Kinh: Phần 1
Một số lỗi lầm cứ lặp lại qua nhiều thế hệ. Trong hơn bốn thập niên qua, các tổng thống Mỹ đã tìm kiếm một mối quan hệ gần gũi hơn với Trung Quốc, cố gắng “giao tiếp” với đất nước đó với mục đích “lưới” nó vào hệ thống quốc tế. Richard Nixon, trong bài báo lịch sử trên tạp chí Foreign Affairs năm 1967, đưa ra lý do cho việc giao tiếp, lập luận rằng nhà nước Trung Quốc không thể bị cô lập. Ông viết một câu để đời trong bài: “Với tầm nhìn dài, chúng ta đơn giản là không thể để Trung Quốc đứng mãi bên ngoài gia đình của các quốc gia, ở đó để nuôi dưỡng những cơn hoang tưởng của họ, để nâng niu lòng căm thù của họ và đe dọa các nước láng giềng.”
Kể từ đầu thập niên 1970, các nhà hoạch định chính sách Mỹ tin rằng họ có thể tránh được kiểu hành vi nuôi dưỡng, nâng niu và đe dọa ấy bằng cách đặt thành công của Đảng Cộng sản Trung Quốc lên thành một mục tiêu trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Với lợi ích được xác định theo cách này, các tổng thống Mỹ đã giúp những người cộng sản Trung Quốc vào nhiều thời điểm then chốt.
Thời điểm như thế đầu tiên đến vào năm 1972, trong giai đoạn sau của cuộc Cách mạng Văn hóa do Mao Trạch Đông chủ xướng. Nhiều năm đấu đá nội bộ và hỗn loạn—về cơ bản chính là một cuộc nội chiến—đã làm suy yếu tổ chức đương quyền của Trung Quốc, nhưng chuyến thăm của Nixon năm đó báo hiệu sự ủng hộ dành cho chế độ đang lung lay của Mao. Theo lời kể của nhà hoạt động dân chủ Chin Jin, chủ ngân hàng Wu Yaonan ở Thượng Hải đã nói khi đó, “Chúng ta hết cơ may rồi. Hoa Kỳ đang đến cứu Đảng Cộng sản.”
Một cuộc giải cứu khác được Tổng thống George H.W. Bush bí mật lên kế hoạch ngay sau các cuộc biểu tình tại 371 thành phố Trung Quốc vào mùa xuân năm 1989 và cuộc tàn sát ở Bắc Kinh vào đầu tháng 6. Bush đã cử sứ giả Brent Scowcroft trong một chuyến đi không báo trước tới thủ đô Trung Quốc vào tháng 7 để trấn an lãnh tụ tối cao Đặng Tiểu Bình rằng Washington sẽ sát cánh với Đảng và giúp họ vượt qua sự chỉ trích kịch liệt từ bên ngoài. Bush sau đó còn bảo đảm rằng các lệnh trừng phạt của Mỹ đối với vụ Thiên An Môn, mà ông buộc phải chấp nhận, sẽ không hiệu quả và được dỡ bỏ nhanh chóng.
Có lẽ nỗ lực có ảnh hưởng sâu rộng nhất nhằm giải cứu nhà cầm quyền cộng sản đã diễn ra một thập kỷ sau đó khi nền kinh tế Trung Quốc dường như đang co cụm và các doanh nghiệp nước ngoài đang xét lại việc đầu tư của mình tại thị trường Trung Quốc. Khi đó, vào năm 1999, chính quyền Clinton ký một thỏa thuận với Bắc Kinh trong đó chứa đựng nhiều điều khoản sẽ trở thành những điều kiện để Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).
Trong một bài diễn văn hồi tháng 3 năm 2000, Tổng thống Bill Clinton nói, “Về mặt kinh tế, thỏa thuận này tương đương với một con đường một chiều.” Ông có ý nói Trung Quốc là nước phải thực hiện mọi nhượng bộ. Phản ánh niềm lạc quan của phương Tây thời bấy giờ, ông cũng dự đoán Trung Quốc tất yếu sẽ phải thay hình đổi dạng nhờ giao thương. Ông nói, “Trung Quốc không chỉ đồng ý nhập khẩu thêm các sản phẩm của chúng tôi; họ còn đồng ý nhập khẩu một trong những giá trị được trân quý nhất của nền dân chủ: tự do kinh tế.” Daniel Patrick Moynihan thì thận trọng hơn một cách phù hợp với tình thế: “Thế giới,” ông thượng nghị sĩ nói, “sẽ là một nơi an toàn hơn—hay đại khái chúng tôi hy vọng thế.”
* * *
Về nhiều mặt, chính sách đầy hy vọng của Mỹ đã trở thành một canh bạc lớn. Người Mỹ đặt cược rằng những người cộng sản thù địch rốt cuộc sẽ đáp lại bằng thiện chí và ủng hộ những giá trị khai phóng thời hậu thế chiến, vốn được củng cố bởi một kiến trúc gồm những hiệp ước, công ước và quy tắc do Mỹ thiết kế.
Nixon hiểu bản chất của canh bạc và cuối cùng nhận ra nước Mỹ và cộng đồng quốc tế có thể đã thua cuộc. Như ông nói về Trung Quốc ít lâu trước khi qua đời, “Có thể chúng tôi đã tạo ra một quái vật Frankenstein.”
Chẳng may, đó đúng là điều nước Mỹ đã và vẫn đang làm. Ngày nay, các lãnh đạo Trung Quốc đang sử dụng lợi nhuận từ thương mại với Hoa Kỳ để khuếch trương quân lực, cũng như thực hiện nhiều điều khác, trong khi các cấp sĩ quan của họ công khai nói về việc tiêu diệt người Mỹ. Hai lần trong tháng 12, một sĩ quan Trung

Đăng ký ủng hộ kênh:
Liên lạc với FB:
Google Plus:
Thời sự & Giải trí luôn cập nhật những tin tức nóng hổi nhất trong nước và quốc tế, 24h hằng ngày. Hy vọng sẽ mang đến cho quý vị những tin tức nóng nhất, hay nhất, khách quan nhất..

– Nếu có vi phạm về vấn đề bản quyền hình ảnh, nội dung, rất mong các bạn gửi mail hay comment bên dưới video, chúng tôi sẽ xử lý ngay lập tức theo yêu cầu của chủ sở hữu bản quyền.

Quý vị hãy nhấn LIKE, SHARE and SUBSCRIBE để ủng hộ cho kênh và nhận được VIDEO mới nhất từ kênh!
#thờisựvàgiảitrí #thoisugiaitri #thoisu #tintuc #tintucmoi
Trân trọng cảm ơn quý vị đã quan tâm và ủng hộ!

source: https://pub-ed-inquiry.org

Xem thêm các bài viết về Du Lịch: https://pub-ed-inquiry.org/category/du-lich/

33 thoughts on “Đã đến lúc Mỹ chia tay với Bắc Kinh: Phần 1”

  • Thời sự & Giải trí says:

    Chắc chắn 1 điều là giới hạn quan hệ hữu hảo đã hết, người Mỹ đã dùng những biện pháp hòa bình nhất để thuần hóa con quái vật này nhưng không thể, họ đã thất bại, bởi xã hội càng giàu có, công nghệ càng hiện đại không làm cho 1 TQ tiến bộ hơn, dân chủ hơn…
    Nhờ công nghệ, tiền bạc tích lũy được nó ngày càng hung hãn và độc tài hơn, trong nước nó kiểm soát, chấm điểm người dân mọi nơi, mọi lúc, nó cưỡng bức tẩy não các dân tộc khác Hán, ngoài nước nó đặt lại luật chơi do thế giới văn minh thiết lập, chèn ép, mua chuộc, không chế các nước nhỏ… Hay chia tay với Bắc Kinh, hãy coi đây là trận chiến cuối cùng với con quái vật!

  • Bảng Ngô văn says:

    Mĩ nó chia tay với TQ nó ăn khoai à ?! Nó phải vấy bẩn T/g lên nó mới bán được vũ khí chứ ~ cứ nhìn cuộc chiến tranh lạnh với Nga í cả nhà ?!

  • GIANG SƠN DỂ ĐỔI BẢB TÍNH KHÓ DỜI NGỪƠI VIỆT NAM CÓ CÂU " ĂN CẮP QUEN TAY NGỦ NGÀY QUEN MẮT" CÒN LÂU MỚI " CẢM HOÁ ĐỰƠC THẰNG VUA LƯU MANH LÁO CÁ " NGÀN ĐỜI NAY NÓ ĐÃ VẬY!!!

  • Nước Mỹ là một nước hùng mạnh, tài giỏi nhất thế giới; nhưng rất ngây thơ, Mỹ tưởng làm cho Trung Cộn giàu mạnh lên TC sẽ góp phần vào hòa bình thế giới. Nhưng ngược lại 180 độ là TC càng giàu mạnh sẽ là một mối nguy hiểm cho thế giới. Vì dân tộc Hán là dân tộc dã man, tàn bạo, gian dối, độc ác, lưu manh, côn đồ, ăn cướp… nhất thế giới từ cổ chí kim, họ ăn cả thịt người. Đại văn hào Lỗ Tấn là người Hán, ông cũng rất đau buồn về việc xấu xa, độc ác của dân tộc mình. Khi TC đủ mạnh họ sẽ thôn tính ĐNA và cả châu Á, lúc đó nước tiếp theo sẽ bị TC quấy phá chính là Mỹ.

  • Bọn csxhcn bản chất là thổ phĩ mọi rợ mà Mỹ ngộ nhận tưởng giúp cho bọn nó giàu sẽ trở thành người tử tế.Giờ thì mới nhận ra sai lầm thì thật là khó mà sửa chửa.Hy vọng ông Trump sẽ nhớ câu nói của tào tháo”nhân đạo với kẻ thù là tàn nhẫn với chính mình”,ok?

  • Hoàng Hải Vũ says:

    Cái bài giống Phiến Vũ Uy Long phân tích trên VOA, những nguy cơ, và những đau thương của Trung Quốc mang đến cho thế giới, cho con người là do Hoa Kỳ mà ra, Hoa Kỳ đã biến Trung Quốc thành quốc gia mạnh thứ 2 thế giới để họ có đủ kinh tế và công nghệ giám sát con người. Thì những mất mát, đau thương do Trung Quốc gây ra chính Hoa Kỳ là người nên chịu trách nhiệm, nếu thế hệ trẻ tiếp theo của Hoa Kỳ phải quỳ dưới chân Hoàng Đế Trung Hoa thì chẳng qua cũng chỉ là gieo nhân thì gặp quả mà thôi, chắc chắn đến lúc đó chẳng 1 ai thương tiếc cho Hoa Kỳ. Vì sao bài viết lại có sự tương đồng trong bài viết này, tương đồng đến việc phân tích ý thức hệ? vì nhận xét khác lạ so với phần người còn lại nên mình rất để ý conment, dám chỉ trích chính phủ Hoa Kỳ bạn là ai, và tại sao comment trên VOA không bao giờ tồn tại quá lâu, sẽ bị delect trong 48h

  • Tuấn Nguyễn says:

    Một đất nước muốn vươn lên bằng thủ đoạn , gian lận đủ cách và dưới sự lãnh đạo của một chính quyền đầy tham vọng , thâm độc , tham lam , ngang ngược và tàn bạo vô cùng vô hạn ??? Một chính quyền vô đạo đức như thế liệu " tầu tập bắc kinh " có xứng đáng lãnh đạo thế giới thay Mỹ !?!?!? Nhân loại tiến bộ trên quả đất này phải thấy được chân tướng của bọn bá quyền tàu khựa !? Phải dập cho bọn chúng tắt cái tham vọng điên cuồng ấy , phải cho chúng thấy cái tham vọng ngông cuồng đó là một điều không thể và không bao giờ thực hiện được . Và nếu cần thì thế giới phải cho chúng biết thế nào là luật pháp quốc tế , là công lý nhân loại và trật tự an ninh thế giới … Phải luôn cảnh giác và triệt tiêu trường kỳ vành đai con đường bạo ngược gian trá của tàu tập

  • Đúng là Trung Quốc giống như quái vật.. Do những người đứng đầu. Họ thực sự muốn thống trị tất cả

  • BẢN CHẤT CỦA SƯ TỬ LÀ ĂN THỊT SỐNG. DÙ BẠN CÓ CƯNG NÓ ĐẾN ĐÂU CÓ NGÀY NÓ SẼ ĂN THỊT BẠN! ĐÓ LÀ TQ.

  • Chào tttrump cùng liên minh phải mạnh tay cứu lấy nhân loại trên thế giới tất cả là Mỹ tiếp tay cho TQ cho đến nay liệu Mỹ có hành động như thế nào chắc chắn Mỹ đã hiểu cần phải hành động mọi hành động để TQ hiểu được Mỹ quyết tam với thế giới

  • Sống Yếu thì nịnh mạnh thì thâm, tham lam, hèn hạ, chuyên đi bắt nạt và cướp đoạt thì khó tồn tại khi mọi người đã biết, ngày tàn sẽ đến thôi! Thế giới bây giờ rất ít người ngu trừ bọn thờ chúng hưởng bỏng lọc thôi!

  • Tàu cộng là con quái vật thời tiền sử , Hoa Kỳ đã lầm mà nuôi dưởng nó ? Bây giờ nó phản chủ muốn hạ sát chủ nhân ? Vậy chủ nhân sẽ làm gì để trừng trị nó ? Phải tiêu diệt nó mà thôi ? Để khỏi di hoạ về sau ? Non sông hoán cải ? Bản tính khó dời ? Nếu tha nó , nó cũng phản nữa ? Chi bằng tiển nó đi đầu thai cho rồi ? Để sau này không ôm hận ?

  • Người tây có tính duy lý có nền kỹ nghệ cực cao, có thể đo vật cực nhỏ đến nanometer và đo lòng người bằng những luận thuyết nổi tiếng nhưng thực tế xảy ra ngược lại cho thấy các tổng thống còn có điểm ấu trĩ về nhận thức con người, Trump mới thật tinh đời, ông nhìn nhận sự việc y như nó đang là, ,,,trong dòng biến hoá bất tận của sự sống, , ,

  • suzuhara Akiho says:

    Dkm 1ty4 dân bọn nó 1 năm ăn hết 1 núi sinh khối địa cầu rồi trỏ thành thế lực định tiêu diệt giống loài khác . Nếu đập tam hiệp tự vỡ thì có thể đấng sáng thết muốn sắp xếp lại thế giới

  • Ý đồ của các tổng thống ĐDC Mỹ điển hình là vợ chồng BinClinton muốn xây dựng nước Mỹ đi theo CNXH kiểu TQ . Thế mới biết TQ giỏi thật nếu vợ BinClinton mà trúng t t thì Tập khác nào Việt vương câu Tiễn đốt thành Nữu ước giải phóng nước Mỹ khỏi TB dẫy chết để làm chư hầu cho Đại hán . Tiếc thay Tập nóng vội vơ trời đút bị và dân Mỹ bầu Trum làm t t . Mộng bá chủ thế giới tan thành mây khói .Thế mới biết " mưu sự tại nhân thành sự tại thiên ". Tiếc thay tiếc thay cho Tập .,.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>