“Bến xe” là dấu dụ về một điểm dừng trong cuộc đời mỗi con người, khi người ta chú ý lại phần đông điều đã qua và lạc quan chờ đợi những gì đang tới.

Trình làng truyện Bến xe

Tác giả: Thương Thái Vi
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện Bến xe

Liễu Địch lại đứng trước cửa nhà văn phòng đấy.

Vừa qua mười hai giờ trưa, cả căn nhà vắng vẻ tĩnh mịch, chỉ bom tấn ve sầu kêu râm ran lừng khừng không được khỏe trên cây cối phía bên ngoài sân trường. Liễu Địch lau mồ hôi trên trán, cân bằng hơi thở dồn dập vì chạy một mạch tới đây. Cô giơ tay, gõ nhẹ lên góc cửa hai tiếng.

“Mời vào.” phía bên trong vọng ra thanh âm trầm thấp, tuy tân tiến nhưng mà không kém phần lãnh đạm. Liễu Địch đẩy cửa ngõ lấn sân vào phòng.

Đây là một văn phòng và công sở làm việc đơn giản như không thể bình thường hơn. Ở trong phòng chỉ có một mẫu bàn ghế làm việc, hai loại ghế đặt đối mặt nhau. Bên trên bàn chỉ một bình giữ nhiệt vỏ ngoại trừ bởi sắt, hai bóc chè sứ màu trắng, một cặp domain authority đen, một lọ mực đỏ cắn mẫu cây bút mực. Hình như, trên bàn còn có đống vở bài xích tập xếp ngay ngắn.

trên chiếc ghế tựa vào cửa sổ duy nhất người nhà Đấng mày râu đang ngồi. Anh mặc bộ đồ áo bình thường, áo sơ mi trắng, quần black, vừa chỉn chu sạch đang vừa rắn rỏi, giống hệt văn phòng công sở của anh ấy.

Thần sắc người thân quý ông nhợt nhạt, ráng nhưng trên gương mặt đấy còn đeo một cặp kính Black size rộng, tựa hồ một mẫu đầu lâu được khảm hai hốc mắt đen sì, cho cảm giác u ám đáng sợ.

>> Đọc thêm Truyện sắc

Một điều kỳ lạ là mọi người quý ông ngồi ngược tia nắng, khiến khuân mặt anh càng biến thành ám muội. Anh giống một xác chết có thể bước đi, khiến gia đình bạn đối diện tất cả cảm nghĩ lạnh lẽo và rờn rợn. Hộ gia đình này cũng trầm lặng có thể gia chủ của chính bản thân nó. Thứ bao gồm sinh khí duy nhất là bồn hoa nhài trên thành khung cửa sổ. Hiện giờ, nó sẽ nở không ít nụ hoa trắng muốt, theo làn gió nhè nhẹ, tỏa hương thơm thấm vào lòng thành viên.

cô giáo chỉ tay vào cái ghế chống chọi với. Liễu Địch liền đi cho ngồi xuống. Cô lấy quyển vở bước đầu trong đống vở bài bác tập ở trên bàn một cách thành thạo. Sau ấy cô hắng giọng, bước đầu đọc to:

“, lưng của bệnh nhân lại còng rồi…”

“Dừng.” cô giáo quyết đoán ngắt lời Liễu Địch: “Đổi chữ “lại” thành chữ “càng”. Liễu Địch ráng cây viết sửa lại, cô đã làm được thói quen phục tùng gia sư những năm trước. Giáo viên tất cả sự nhạy cảm mang lại mức cực đoan đối mang chữ nghĩa. Điều này khiến Liễu Địch khôn xiết trung khu phục khẩu phục.

sửa xong, Liễu Địch lại đọc tiếp…

Sau khi đọc xong bài bác văn, giáo viên trầm tư một lát rồi lên tiếng: “Em hãy viết nhận xét: Nếu câu từ không tuyệt đối, không trang nhã, chằng khác gì quần chưa kéo khóa vẫn lên sân khấu màn trình diễn.”

Liễu Địch đỏ mặt, nhưng lại cô vẫn viết câu đấy. Cô hiểu rõ cá tính riêng phê bình của người thầy giáo trước bên, có một hai câu ngắn gọn, dẫu vậy cũng như một bé dao sắc nhọn, cắn sâu vào chỗ hiểm một cách cả quyết cũng như bảo đảm, khiến mọi người siêu khổ cực, cùng lúc có khả năng giúp thành viên tìm kiếm điều gì đấy trong nỗi đau.

Liễu Địch sẽ còn nhớ cảnh tượng lần bước đầu tiên cô giáo Đánh giá bài văn tất cả lớp. Lúc phát vở bài bác tập, những đại khái học sinh trong lớp bị đả kích nặng nề bằng phần lớn lời nhận xét chỉ cần có khuyết điểm, không gồm nổi trội hơn của thầy. Có người òa khóc ngay tại chỗ, có một số người chửi ầm lên. Gia sư chỉ yên lặng đứng trên bục giảng, coi như tai điếc. Kể từ phút chốc đấy, những lần có tác dụng văn, Anh chị học hầu hết vô cùng cảnh giác, dè dặt trong bài toán chọn chủ đề cũng như cấu bốn. Họ cũng không nguy hiểm đặt câu, chỉ sợ lại bị thầy Đánh giá cay nghiệt. Cụ nhưng cả lớp sẽ bị phê bình, mức độ phê bình càng ngày càng nâng cấp cải sinh. Trong sự đả kích hết lần này mang đến lần khác đấy, Các bạn học dần dần phát hiện, trình độ chuyên môn làm văn của mình đang đương đại nhanh chóng.

Liễu Địch là học sinh có một chưa bao giờ bị thầy phê bình. Bài văn của cô ấy cũng không bao gồm Review, mà chỉ cần có số điểm, điểm đỉnh cao lớp. Mặc dầu lúc chấm điểm, thầy chưa bao giờ hỏi Author của bài văn, Liễu Địch cũng chưa bao giờ tiết lộ tên cô, tuy nhiên khi bình giảng văn học, thầy luôn nói: “Liễu Địch, em hãy đọc bài xích văn của em cho cả lớp nghe.”

Viết dứt, Liễu Địch lại cố quyển vở thứ hai…

hiện thời bên ngoài cửa sổ nhìn ra ngoài, tiếng huyên náo dần bảo hộ tiếng ve kêu. Phê dứt quyển bài bác tập thứ mười, Liễu Địch quan sát đồng hồ đeo tay, một giờ hai mươi lăm phút. Nuốm là cô đứng dậy, đựng giọng nhẹ nhàng: “Thầy Chương, sắp giờ lên lớp rồi.”

>> Coi thêm Truyện ngôn tình quân nhân

Thầy Chương cũng chầm lừ đừ đứng lên. Liễu Địch đi cho đỡ thầy, hai thầy trò cộng bật dậy khỏi công sở.

Ngôi trường cấp ba chính giữa tốt nhất của tỉnh này tất cả hai căn nhà dạy học. Lớp 11 (1) của Liễu Địch nằm ở tầng hai dãy phía Nam, Trong khi văn phòng và công sở của thầy Chương nằm ở tầng bốn dãy phía bắc. Hai thầy trò phải leo bậc thang khá cao, thông qua sân thể dục khá Khủng. Biệt thự bắc bộ lâu đời, bậc thang lên xuống tàn tạ. Liễu Địch vừa cẩn thận tậu vị trí đặt chân, vừa đề phòng đám nam sinh chạy hùng hục. Cho dù gắng, cô vẫn bị một nam sinh cao lớn đang chạy lên gác chạm vào vai. Liễu Địch rối rít lắc đầu, ra hiệu cậu nam sinh im lặng. Sau ấy, cô giữ vững đi về phía trước cũng như không có chuyện xảy ra. Tuy bờ vai tương đối đau, nhưng mà cô vẫn chưa buông tay khỏi thầy Chương.

Giữa sân thể dục, một đám nam sinh lớp 12 vẫn bóng đá. Liễu Địch chau mày nhìn. Lần nào cô cũng sợ nhất đi qua vị trí này, sợ “đạn pháo” hai màu trắng Black cất cánh đi bay lại đập trúng bạn dạng thân, đồng thời sợ hầu như “cỗ xe tăng” đâm đề nghị thầy Chương. Cũng giống phần đa hôm, cô rảo Cách thật cấp tốc theo bản năng. May cơ mà chưa xảy ra sự núm, hai thầy trò đi khỏi “khu vực nguy hiểm” an toàn.

đến cương vực biệt thự phía Nam, bầu không gian đỡ hơn hẳn. Căn nhà bên Nam là dãy buồng học bắt đầu khai trương chưa đến hai năm. Các căn học rộng rãi sáng sủa, tất cả khí nuốm của 1 trường Cao Đẳng. Ngay hiện tại, Liễu Địch bắt đầu thở phào nhẹ nhõm. Hộ sinh thầy Chương đi vào lớp, tới bục giảng. Sau đấy, cô new quay về ghế ngồi của mình.

Liễu Địch khát khô cổ họng, bụng đau nhâm nhẩm bởi nạp năng lượng bữa cơm trưa quá nôn nóng. Cô vuốt bụng theo các thói quen, lặng lẽ âm thầm rút quyển sách ngữ văn. Tiếng chuông báo hiệu giờ lên lớp reo vang, thầy Chương chứa giọng trầm trầm: “Chúng ta bắt đầu vào học.”
Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>