Năm 3 ĐH, Bảo Ngọc đã đem lòng yêu Hồng Phúc. Bố năm sau khi đi có tác dụng thì hai người đám cưới. Sống chung 2 năm thì cô bắt gặp chúng ta ông chồng mình yêu bấy lâu nay bồ bịch.Không chấp thuận tha thứ, cô chính thức quyết định cốc hôn, đổi một quá trình new.

Ra mắt tình mới là sếp tổng

Tác giả: Kimkimdao
Thể loại: Truyện h

Trích đoạn truyện tình new là sếp tổng

Nguyễn Bảo Ngọc làm cho nàng dâu ở tuổi 25. Cô không cao nhưng dễ thương, lại chào đời trong một tổ ấm khá giả, công việc thì nhàn nhã ổn định. Lấy được một chàng trai đẹp trai, dáng dấp như người mẫu chân dài, tính tình ôn hòa, gia cảnh không cáng đáng tuy thế cũng thuộc phần tử bình dân, công việc cũng tốt. Bằng hữu ai ai cũng bảo: “đúng là nước chảy vị trí trũng”.

Bảo Ngọc quen Phạm Hồng Phúc khi cô đang học đại học năm thứ 3 tại một lớp học anh văn. Hồng Phúc lúc ấy vừa bắt đầu đi làm cho, đang còn là chàng trai non nớt lắm. Anh cao bự, ai quan sát cũng nghĩ chắc hẳn rằng người mẫu chân dài đây cơ mà. Anh chỉ cười cợt, tự nhận tổ ấm là thợ xây. Đang đẹp trai, lại còn ga lăng, cạnh tranh gồm teen girls nào chưa đổ gục. Bảo Ngọc anh em nhiều, chưa bao giờ yêu ai lại chóng vánh rơi vào lưới tình với anh chàng cao hơn 2 tuổi.

Hồng Phúc là dân ngoại tỉnh, học ở city chấm dứt thì chính thức quyết định ở lại đây lập nghiệp. Về quê cũng khó khăn sắm quá trình có lợi. Mới có lợi nghiệp, lương cũng không cao. Vừa tốn tiền thuê nhà, lại học bổ xung hồi phục phải cuộc sống cũng kham khổ. Hơn thế, dù bao gồm nên ăn uống mì gói cả tháng thì anh cũng chưa tiết kiệm khi đi đùa mang người yêu. May mắn, Bảo Ngọc tuy sống khá thoải mái về chi phí nhưng lại cũng chính là chúng ta biết cân nhắc, không bao giờ sự đòi hỏi gánh vác. Hai người tình nhau siêu ngọt ngào và hạnh phúc.

>> Đọc thêm list Truyện sắc

Ở trường ĐH, Bảo Ngọc có không ít vệ tinh theo đuổi. Tuy thế từ khi có mặt anh vệ sĩ Hồng Phúc thì tuyệt nhiên cô không có gì nhận ra bất kỳ lá thư tình nào. Sau này, có người các bạn tiết lộ: “Bồ của bà bự nhỏ quá, tụi tui thấy đánh chưa lại, bắt buộc chủ động rút lui an toàn”. Haizz, toàn là một bầy đàn ông bị tiêu diệt nhát.

bạn nữ chưa cụm nhu cầu cần thiết, nam thì tập trung đến công danh và sự nghiệp. Mối tình của họ cứ bình bình an an trôi quá cũng như cầm cố. Xứng đôi lại hợp tính tình, sau khi Bảo Ngọc tốt nghiệp đi làm cho được bố năm thì cả hai công bố quyết định là cho đến lúc về một nhà.

Hai mình chạm mặt cũng xảy ra chút ít việc chốn miền. Ba của Hồng Phúc là dân Quảng chữa, các giọng nói hơi nặng nề nghe khiến đôi mặt chưa hiểu ý nhau. Ngoại giả Hồng Phúc giỏi hội đàm, rốt cuộc phần nhiều vấn đề cũng suôn sẻ.

Sau khi cưới, cả 2 vẫn ở lại city buôn bán đề nghị Bảo Ngọc chẳng phải chịu cảnh làm dâu ngày nào. Kể ra thì đúng là thoải mái.

Ngày lễ, tết nhất hai phi tần ông chồng về quê. Ba má ông xã nói xem cô cũng như thanh nữ, cô làm gì cũng bảo: “Thôi đừng có tác dụng, để thằng Phúc nó chở đi đùa loanh quanh đi. Về nhà gồm mấy ngày, cứ chơi đùa cho thoải mái.Việc tất cả chút xíu, cứ để chị em làm”. Tuổi còn trẻ, cũng coi bố mẹ chồng cũng như ba má tổ ấm nên Bảo Ngọc cũng công bình, không nghĩ ngợi gì nhiều. Ở căn nhà, tất cả Việc thì sắn tay xuống nhà bếp. Nhưng ông chồng rủ họp bên bằng hữu thì cũng xúng xính ăn mặc quần áo đi theo.

cả hai mọi còn trẻ, chính thức quyết định chưa có bé vội. Vắt sống tiết kiệm một ít, cóp nhặt tiền thiết lập căn nhà. Tiền lương của Bảo Ngọc để tiêu pha đời sống hằng ngày. Tiền lương của Hồng Phúc hầu hết gửi bank để dành.

Rồi một ngày Hồng Phúc báo cho biết C.ty tất cả dự án ở TP. Đà Nẵng, bắt buộc anh ra đó làm cho, lương cao hơn nữa, phúc lợi an sinh lại có lợi. Thôi thì tạm thời làm cung phi ông xã ngâu, cô lại về ở sở hữu bố mẹ tiết kiệm được tiền thuê căn nhà. Anh chũm đi làm xa một thời gian.

Thời gian đầu, Hồng Phúc khôn cùng năng call điện thoại, cứ than nhớ hiền thê, phải tháng nào cũng tranh thủ về thăm vài ngày. Bảo Ngọc tiếc, nỗ lực thì tiền lương chênh lệch lại đổ hết vào tiền chuyển vận rồi. Cô khuyên anh rứa một tý, hai, cha tháng về một lần cũng đã được. Nhà cửa này hoàn thành thì lần sau không đi xa nữa.

rất nhiều câu hỏi dần dần cũng đi vào quỹ đạo. Hồng Phúc ít liên lạc, bởi bận rộn, thành quả sẽ mang đến giai đoạn nước rút. Anh bận tối tăm mặt mũi, thời gian tắm cọ còn chẳng gồm. Bảo Ngọc khôn xiết xót ck, mà lại ở xa, cũng không làm gì được.

ba tháng trời, Hồng Phúc cũng chưa về lần nào. Vì thế Bảo Ngọc quyết định mang đến anh bất ngờ. Xin nghỉ phép, rồi bí mật thiết lập vé máy cất cánh chuyến nửa đêm đi thăm ck.

Mười giờ đêm, cô mang lại thẳng khu căn nhà trọ. Chưa kịp bấm chuông thì cửa ngõ mở. Hồng Phúc quần áo chỉnh tề chú ý cô trân trối. Đúng là rất là ngạc nhiên. Anh chưa ấp ủ hôn hậu phi như cô nghĩ mà lúng bí hỏi:

– Sao em đến cơ mà không báo sở hữu anh để anh đi đón?!

>> Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

Bảo Ngọc mỉm cười tươi:

– Thì hy vọng cho anh sự ngạc nhiên nhưng mà. Có vui không? Có nhớ em không?

– Vui chứ, kèm theo.

– Giờ này anh còn định đi đâu thế?

– À, anh ra sân bay đón sếp. Em vào ngôi nhà đi, tắm rửa nghỉ ngơi đi. Anh đi tí rồi về.

– Suýt nữa thì chạm mặt nhau ở sân bay nhỉ?

Cô mỉm cười nhưng không để ý ông xã thành viên vừa thở ra một hơi. Bảo Ngọc tự kéo vali vào buồng, cũng chưa nghĩ ngợi gì. Hồng Phúc nóng vội kéo cửa ngõ rồi đi luôn.

Tắm cọ hoàn thành thì leo lên giường nằm hóng, bất ngờ cô lại ngủ quên mất. Sáng mở mắt, cạnh bên đã lạng chưa. Vắt điện thoại định xem mấy giờ rồi thì thấy tin nhắn lúc 5h sáng: “Chuyến bay của sếp anh bị delay, anh lo khu vực ở mang lại ông đấy kết thúc thì cũng trễ rồi, nên đi làm cho luôn. Em tự đi đùa nhé, tối về chạm mặt.”

Bảo Ngọc cảm nhận hơi shock, bất ngờ gia đình đi thăm chồng thì chồng lại nỗ lực này. Ông sếp gì mà lại quan trọng đến thế??? Cô bi hùng bi lụy. Ba tháng không chạm chán, sao cứ cảm nghĩ cảm tình của chồng là lạ. Cô thở một hơi lấy lại vai trung phong trạng rồi nhắn tin: “Dạ, anh bận thì cứ làm việc gì. Bao gồm gì chiều tranh thủ về sớm nhé”.

Tính giải pháp Bảo Ngọc bấy lâu cũng đơn lập, cô đánh răng cọ bên xong xuôi thì quyết định thuê xe đi thăm phố cổ Hội An. Cũng bắt buộc mức giá phạm một ngày phép nhưng mà ngơ ngẩn ở nhà.

mang lại Hội An quan yếu chưa thử món cao lầu. Nhìn tô mỳ, cô mỉm cười cười nghĩ: “Trông cũng chằng khác gì mỳ quảng nhỉ?”.

buổi sớm, trời xanh trong mà lại nắng cũng chưa gay cáu. Phố cổ khá đông bạn tham quan đi bộ. Nhiều khách phương Tây đội nón lá, mặc áo in hình sao năm cánh gồm chữ Welcome cả nước, tay giơ máy hình họa chụp lia lịa. Bảo Ngọc vốn là dân Sài Gòn, bắt gặp chũm lại nghĩ: “Ở SG thì bị giựt ngay rồi”. Cô không thấy Hội An gồm gì đặc biệt. Chắc hẳn rằng cô còn quá trẻ để phải đi sắm hồi ức xưa qua rất nhiều ngôi nhà cũ kĩ đấy. Cơ mà, Bảo Ngọc đang kiên nhẫn dạo quanh. Chậm lâu cũng giơ máy ảnh chụp vài cơ thể lạ lẫm.

Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>