Tổng chủ tịch tập đoàn hưng thịnh rứa chính là anh tuy vậy anh chỉ cần bé nuôi của da tộc Tiêu Thị,cũng chính là đế vương bên trên thương trường, dã vai trung phong tưng bừng, lại làm thành viên không khỏi sinh lòng kính phục, đầy đủ đô thị A chưa thành viên gia đình ngần ngừ không người trong gia đình không hiểu.

Giới thiệu truyện Hào môn nịch sủng

Tác giả: Miêu Mao Nho
Thể loại: ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện Hào môn sủng nịnh

Mạt Lị chưa từng nghĩ tới bạn dạng thân sẽ chiếu thẳng qua…… Ừ, cũng đều có lẽ là cô vẫn trùng sinh.

Lần này…… Cô vừa có lợi nghiệp đại học lại một lần nữa trở về lúc mới vừa bước đầu cao trung, đây là xuyên không cho đến trùng sinh?

Cô mở mắt ra, sẽ là phòng chống bệnh xa hoa trắng tinh.

tốt, cô không hề sẽ chiêm bao, một giấc mộng sẽ chưa tiếp tục tía ngày, tuy rằng cô xảy ra tai nạn hạ tầng giao thông, mà lại chưa đâm lao động trí óc hỏng mang lại ngu ngốc, cho dù cô vày sao một lần tai nạn hạ tầng giao thông là chắc là đâm cho cô xuyên thẳng qua thời không.

ba ngày qua cô thế bình thản hỏi thăm không ít chuyện từ BS, chẳng hạn như cô còn tên là Mạt Lị, chỉ là có bổ sung thêm một dòng bọn họ, cô tên là Tiêu Mạt Lị, thân thể của cô đã là cô, lại càng bổ sung trẻ tuổi, năm nay cô sắp mười tám tuổi, và đúng là mang đến tuổi học cao trung……

Lý Phi là Bác Sỹ chủ yếu chữa bệnh mang lại cô, ông ta nói bố mẹ cô vì tai nạn hạ tầng giao thông khuất, hiện tại căn nhà bọn họ Tiêu chỉ còn lại một thành viên gia đình duy nhất là cô…… Chưa, cô hẳn là còn chỉ một mọi người chú khác bọn họ, tuy nhiên ba ngày tới nay, không bao gồm bất kỳ ai tới thăm cô, bao bao gồm chúng ta đã từng là anh em của chủ nhân thân thể này.

Lý Phi thật cẩn trọng hỏi: “Tiêu tiểu thư còn nhớ chuyện gì không?”

Cô mờ mịt lắc đầu.

Ông ta thở lâu năm, nghĩ thầm cô gái nhỏ bước đầu tiên là xảy ra tai nạn giao thông, sau lại đồng thời mất đi ba mẹ mà lại thống khổ, đại não chưa chịu đựng nỗi chấn thương nhẹ vật lý cơ mà bị chất kích thích, cô tình nguyện gạn lọc mất trí nhớ cũng chưa ý muốn nhớ lại.

>> Xem thêm truyện ngôn tình sủng

Thực ra cô hầu hết chưa có tác dụng tất cả ký ức của “Tiêu Mạt Lị”, chỉ cần cô diễn xuất tốt chưa bị bóc trần thôi.

bác sĩ dặn dò cô nghỉ ngơi thật có lợi, với theo ánh nhìn thương hại đi ra ngoại trừ.

Mạt Lị không tất cả cảm nghĩ gì, vốn dĩ cô chính là cô nhi từ nhỏ dại lớn lên ở cô nhi viện, thật dành hết thời gian xác định vào phiên bản thân tự vắt tốt nghiệp ĐH, tìm quá trình không tệ, kết quả sống lại một lần nữa, cô vẫn chưa gồm ba mẹ, ngoài ra còn buộc phải học lại cao trung một lần nữa……

bởi vì cái gì cô cũng không có xúc cảm đau lòng với bố mẹ, tha thứ cho cô sẽ là chưa bao giờ gặp gỡ qua họ, gần như cảm hứng cụm nhất là cô chiếm dụng khối cơ thể này để sống sót nhưng cảm thấy thật xin lỗi.

nhiều cô trừ bỏ thân phận, khuân mặt cũng như tên gần như giống nhau, chắc hẳn rằng đây là chính bản thân trong con người song song, nghĩ vì thế cô trong lòng liền thoải mái chưa ít.

Ngay khi cô thế yên ủi chính bản thân, cửa ngõ ngăn bệnh lại cho thấy, người tiến vào hiện giờ chính là người trong gia đình nam nhi lạnh cũng như băng.

Anh kiểu dáng thoạt chú ý hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, một thân tây trang black color càng làm cho anh ưu nhã thành thục, chứa chan hương vị cấm dục, đôi mắt thâm thúy cũng như hàn đàm, ánh mắt chưa bao gồm nữa phần nao núng phập phồng, khuân mặt phân biệt khía cạnh, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ tựa cũng như được thượng đế điêu khắc ra, hơi thở dửng dưng cao ngạo tùy thời lộ ra hàn ý trong ánh nhìn sâu thẳm, gia đình bạn nam giới này có khuân mặt làm cho mọi người cuồng loạn, cũng làm người ta hy vọng chú ý rồi lại không dám nhìn, một thân khí cố gắng chú ý thôi đã nhìn thấy sợ hãi.

Một thành viên đại trượng phu bất trắc.

Mạt Lị ngây ngốc quan sát anh một con đường đi tới trước giường, đầu bao gồm chút mơ hồ.

“Tiêu Mạt Lị” Anh call tên cô, thanh âm trầm thấp chưa sở hữu theo nửa phần cảm hứng.

“Hả”

Cô quan sát anh, trong mắt gần như xa lạ.

bác sĩ nói cô mất trí nhớ, cần thiết Chịu kích thích.

Cũng thật phiền phức.

Anh nhíu mày, lờ đờ nói: “Tôi là con đường Nhiễm Mặc, là…… Chú cháu.”

Nói cho hai chữ chung cuộc, trong lời nói của anh ấy lộ ra một chút ý tư không tình nguyện.

“Chú?” Cô nghiêng đầu chưa phê chuẩn kêu một câu.

Khuôn mặt nhỏ xinh đẹp thoạt chú ý sáng tạo dễ thương.

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình tổng tài

trên tổ ấm Tiêu Mạt Lị trước kia đã chưa lộ ra biểu tình này, một cô gái kiêu ngạo ương ngạnh, phải làm sao đang có ánh mắt sạch đã như chũm chứ?

con đường Nhiễm Mặc thấy cô lại căng thẳng, anh nhàn nhạt quan sát cô liếc mắt một cái, thanh âm hừ nhẹ phát ra ý vày chưa rõ nói: “Đây vẫn là lần bước đầu cháu điện thoại tư vấn tôi là chú.”

Cô không hiểu hỏi: “Vì sao trước kia con cháu chưa gọi là chú?”

“Bởi bởi cháu đáng ghét chúng tôi.”

“Chú là người trong gia đình tốt, cháu new không khinh ghét chú.”

Trong đời sống lần bước đầu tiên được treo thẻ bài xích người nhà tốt.

Anh trong chốc lát ngơ ngẩn, trọng tâm tình tất cả chút vi diệu: “Cháu nói bên tôi là người nhà tốt?”

“Chẳng lẽ chú chẳng phải tới đón con cháu về ngôi nhà sao?” Cô ngọt ngào cười cợt, trong mắt như gồm ánh mặt trời tỏa nắng rực rỡ che lánh: “Chú là thành viên đầu tiền tới bệnh viện thăm con cháu, thành ra chú là người nhà có lợi.”

“…… A” Môi mỏng của anh nhẹ giương lên, cô ngây thơ bởi thế lừng khừng anh cần vui vẻ hay đã là châm chọc.

bên trên mặt đường từ nước Mỹ trở về anh ngồi máy cất cánh mười mấy giờ, luôn nghĩ tới cô cùng vì mất đi bố mẹ cơ mà trở thành điên cuồng, cũng nghĩ tới cô trước sau như một ghét bỏ anh vẫn không mong muốn cùng anh gồm tiếp xúc, duy chỉ chưa nghĩ tới trường hợp chúng ta gặp gỡ nhau đã bình tĩnh cũng như nạm.

Cô cười, ôn hòa, nhẹ giọng chuyện trò, tò mò quan sát anh, cô từ một đại tiểu thư ngoa ngoắt thay đổi Tiểu Bạch thỏ.

Tiêu Mạt Lị biến đổi, anh có thêm nhiều loại trực giác mãnh liệt, cô so mang trước kia đang càng cực nhọc đối phó

Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>