Hướng Vũ Phạm là cánh mày râu công tử đẹp trai, phong túc tuy vậy bàng quan, các kết quả học tập luôn bậc nhất từ dưới lên. Để cải tổ kết quả học tập, bà bầu cậu đang khăng khăng mời cô giáo mang đến cậu – Lạc Phán Phán, nhan sắc không còn đặc thù, da cảnh bậc trung, ăn diện dân gian đã trở thành bởi giáo viên đáng kính của Hướng thiếu da

Trình làng truyện Lần đầu biết yêu

Tác giả: Ni Xảo Nhi
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Lần đầu biết yêu

ánh nắng ấm cúng của chiều tối chiếu xuống tòa biệt thự nghỉ dưỡng xây theo phong cách Ba-rốc, tư dòng cột ngôi nhà thẳng tắp phản chiếu ánh nắng tủ lánh, thảm cỏ xanh tươi trước ngôi nhà được giảm tỉa cảnh giác đầy sức sống. Khắp khu vực chứa chan bầu không gian của các ngày cuối hè.

Ngược lại với cảnh sắc yên tĩnh phía bên ngoài, trong nhà vang lên một tiếng quát mập đầy tức giận.

trong phòng khách bao la, cao cấp sở hữu cách trang trí hài hòa giữa hai black color – trắng biểu hiện sự xa hoa, sung túc trong phòng chúng ta Hướng, bà Hướng ngồi nuốm chân bên trên loại sofa màu ngà, ngón trỏ sơn màu đỏ tươi vẫn run run chỉ vào tờ giấy trên bàn, nét mặt tỏ vẻ như không dám tin, nhìn thẳng vào bên cậu thiếu niên khôi ngô, tuấn tú hỏi: “Đây là chiếc gì?”.

Tiếng quát mập khiến đến căn phòng rung lên. Mái tóc xoăn nhuộm đỏ của bà Hướng cũng như mong dựng ngược lên do nổi giận.

Cậu thiếu niên mặc cỗ vest được may vừa căn vặn, hai tay khoanh trước ngực, chẳng hề sợ hãi, lơ đãng liếc chú ý tờ giấy bên trên bàn, hững hờ nói: “Không cần là các thành tích học tập sao ạ?”.

“Đương nhiên chị em biết đây là tờ đánh tiếng các thành tích học tập!” Bà Hướng thu ngón trỏ lại, trợn mắt chú ý cậu. “Mẹ mong mỏi hỏi bé, “Tổng điểm: 17” ở bên trên có nghĩa là sao?!”

Cậu chỉ nhún vai, điềm nhiên nhấp một ngụm Machiato, nói như chẳng hề có chuyện gì xảy ra: “Chính là nghĩa của rất nhiều chữ đó!”.

“Thằng bé nhỏ này, nhỏ gồm thái độ gì thế?! Tám môn học cùng lại chỉ được gồm 17 điểm. Con còn có lẽ ngồi ấy mà lại uống coffe sao?!” Bà Hướng cực kỳ bực tức, đứng dậy véo tai cậu.

“Á…” Cậu đau quá, nhanh chóng đặt cốc coffe xuống, vậy thoát khỏi tay người mẹ. “Mẹ, người mẹ vẫn làm cho gì thế? Mưu sát nhỏ ruột là phạm pháp đấy!”

“Một đứa con ngốc nghếch như vắt này, chưa gồm cũng không sao!” Bà Hướng đành buông tay ra, nhìn cậu rồi đưa ra chính thức quyết định xong xuôi khoát. “Hướng Vũ Phàm, nhỏ nghe bà bầu nói đây! Kỳ nghỉ Quốc khánh năm nay, con phải ngoan ngoãn ở ngôi nhà, không đủ đi đâu! Chiều nay bà mẹ đã nhờ thư cam kết Dương sắm mang lại nhỏ một da sư!”

“Con không cần!” Hướng Vũ Phàm núm tỏ rõ sự bất mãn của bản thân mình qua nét bên.

“Điều này không bởi con quyết định!” Bà Hướng ngồi xuống loại sofa, tiện tay vò tờ thông tin thành tựu học tập lại.

“Mẹ… chị em nhưng ép buộc bé, con đang vứt nhà đi! Mẹ… Mẹ… bà mẹ là bà già độc ác!” Hướng Vũ Phàm hét lên. Lúc trước bà Hướng do nổi giận mà ném cái giày gót cao về bên cậu, cậu đang nhanh chóng Bước ra khỏi cửa, bước đầu chuyến vứt ngôi nhà đi lần thứ 102…

Thực tế đang chứng minh, ko phải ai Có thể bỏ căn nhà đi, đặc biệt là một cậu ấm quen được chăm bẵm như cậu. Tính năng này càng chưa chuộng trong hoàn cảnh tức giận loại bỏ đi nhưng không chuẩn bị đồ đạc gì. Còn nếu không, cậu dường như không rơi vào bối cảnh như lúc này…

Òng ọc… Òng ọc… Òng ọc…

Ngồi bên trên một bụi cây ở góc chết thật của trường học, bụng Hướng Vũ Phàm sẽ sôi lên. Cậu buông tiếng thở dài.

>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ ngược

Đói quá… Từ lúc rời khỏi căn nhà về tối qua đến giờ đang mười lăm tiếng đồng đại dương, một giọt nước cũng không có mà lại uống, cậu sắp tới đói mang đến mức chắc là ăn uống hết cả một con bò rồi!

Ôi… Nếu sớm biết cũng như cố gắng này thì Trước khi quăng quật nhà đi cậu đã đưa theo tiền cất giữ hoặc tiện tay thay đi chút ít ăn uống hàng ngày cũng được… Cậu nhớ là bên trên bàn đã còn một hộp bánh quy sữa mới nạp năng lượng hết một phần ba… Tại sao cậu lại không nghĩ ra? Vẫn bỏ căn nhà đi 101 lần rồi nhưng mà cậu sẽ không rút ra được bí quyết gì sao?

Hướng Vũ Phàm chán nản bứt một dòng lá, sẽ nghĩ xem tất cả nên thả chúng nó vào miệng chưa thì có tiếng bước đi nhẹ nhàng từ phía lối lấn sân vào rừng cây, sau đó là tiếng Điện thoại tư vấn của một học sinh phái nữ.

“Phán Phán… Phán Phán… Cậu đâu rồi?”

Phán Phán? Chính là gì? Một nhỏ mèo? Hay một con cún?

Hướng Vũ Phàm vẫn bỏng đoán thì bắt gặp một phái nữ bé nhỏ thành lập ở đầu con phố.

chắc rằng nàng là học sinh của trường này, bộ đồng phục hơi rộng khiến đến cô trở nên bé xíu hơn so với dáng nhà bạn vốn không cao của mình. Mái tóc thẳng nhiều năm đến ngang eo buông trước ngực, Trong khi che mất cả nửa tổ ấm.

Bên cạnh đó cô vẫn tậu gì ấy, vừa đi vừa đựng tiếng Hotline, khuôn mặt tròn trĩnh hiện thị rõ sự lo lắng.

“Phán Phán… Phán Phán… Cậu ở đâu?”

thiếu phụ vừa Gọi vừa Bước về phía trước. Tự nhiên, như bắt gặp ra điều gì, góc nhìn cô sáng lên, cô vui mừng chạy lại bên cậu.

“Phán Phán, quả nhiên là cậu ở đây!”

cô bé reo lên, dừng lại trước cái bàn đá.

cái bàn đá ấy cách cái cây Hướng Vũ Phàm ngồi không xa, cậu giống như nhìn thấy một đàn bà bé dại gò sẽ nằm trên bàn. Nghe thấy tiếng Call, đàn bà này chậm rì rì ngẩng đầu, mái tóc màu lá cọ nhiều năm đến vai xòa xuống má, để lộ một khuôn bên trái xoan thanh tú.

rõ ràng là cô ấy vừa new tỉnh giấc, mở Khủng đôi mắt đang còn ngái ngủ nhìn thành viên vài giây rồi nở một nụ mỉm cười ngây thơ hỏi: “Khanh Nhi, cậu tìm người à?”.

“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi liên tục đồng ý, sau đó nắm lấy tay cô, vui mừng nói: “Phán Phán, bao gồm bảng xếp hạng thành tựu học tập giữa kỳ rồi đấy!”.

Nghe thấy núm, Lạc Phán Phán bừng tỉnh, vắt lấy tay thành viên đồng bọn cuống quýt hỏi: “Ai đứng đầu thế?”.

“Đương nhiên là cậu rồi. Đây là điều cần yếu nghi ngờ mà!”

“Thật không? Ồ! Hay quá, ngày mai bọn mình có thể bước đi Quảng Châu đùa rồi!” Lạc Phán Phán vui mừng di động tổ ấm quay mấy vòng. “Cậu không biết đâu, mọi người đã có ý định mang đến khu dã ngoại công viên nước Trường Long chơi một chuyến, nghe nói Trường Long là khu vui chơi công viên nước tốt nhất Châu Á, có nhiều game show hiện đại!”

Ngày mai là Quốc khánh, Lúc trước thi giữa kỳ, bà Lạc vẫn gật đầu đồng ý đến Lạc Phán Phán mang đến đó đùa mang điều kiện nữ giữ được thành tích dẫn đầu trong bảng xếp hạng thành tích học tập, mà còn còn chấp nhận cho Đoàn Khanh Nhi đi cùng đến Quảng Châu trong kỳ nghỉ lễ. Chờ đợi suốt mấy ngày nay, chung cuộc cầu mơ ấy đã thành sự thật, chẳng trách cơ mà Lạc Phán Phán vui mừng bởi vậy.

riêng biệt là Đoàn Khanh Nhi cũng tương đối vui mừng, cười híp mắt. Tuy thế cảm hứng đấy trôi qua rất nhanh chóng, Trong khi nhớ ra điều gì đấy, ánh mắt người vợ lộ rõ sự thuyệt vọng.

Lạc Phán Phán chăm chú thấy sắc bên mình đổi khác, thân mật hỏi: “Khanh Nhi, sao cầm, cậu không vui à? Cậu chưa thích đến khu vui chơi công viên nước đùa à?”.

“Không, hẳn nhiên được cho khu vui chơi công viên nước chơi thì thích rồi, nhưng người nghĩ đến…” Nói cho đó, Đoàn Khanh Nhi cúi đầu im lặng.

Hóa ra là nắm, Lạc Phán Phán đoán được điều con bạn chưa nói ra, dù sao chúng ta cũng là bạn thân sáu năm rồi. “Không cần là Hướng Vũ Phàm, thần tượng của cậu, lại đứng thứ nhất từ bên dưới lên trong bảng xếp hạng đó chứ?”

Ngồi bên trên cây, Hướng Vũ Phàm vẫn cảm giác câu truyện của hai nàng thật là buốn chán cũng như ai oán ngủ, thì tự dưng nghe thấy tên thành viên gia đình, cậu tỉnh táo khuyết trở lại cũng như cầm dỏng tai nghe.

“Ừ.” Đoàn Khanh Nhi buồn bã lo âu đồng ý. “Phán Phán, rành mạch Vũ Phàm chính là thành viên gia đình thông minh. Cậu nói xem vì sao các kết quả học tập của cậu đó lại chưa cao?”

Năm nay Lạc Phán Phán học lớp mười một. Từ khi đi học mang đến giờ, kỳ thi nào cô cũng chiếm vị thế mở màn. Năm nay Hướng Vũ Phàm cũng học lớp mười một, nhưng lại đông đảo ngược lại sở hữu cô, vị thế dẫn đầu từ dưới lên luôn ghi tên cậu.

nhưng lại đặc điểm này không phải ảnh hưởng cho cảm xúc nhưng người nhà trong trường dành mang lại cậu vày cậu có khuôn bên sáng sủa hơn cả minh tinh, đôi tay khiêm tốn dài cũng như tuyệt đẹp. Rất nhiều album vì đôi tay đó chụp không những một lần chiếm được giải thưởng trong cụm Cuộc Thi nhiếp hình họa tầm khuôn khổ quốc tế, đem lại chưa ít vinh dự đến trường. Nghe nói các nàng mong ước biến thành chân dài trong các album của Hướng Vũ Phàm có thể xếp thành hàng lâu năm từ cửa ngõ ban đầu mang lại cửa rốt cục của Thiên An Môn. Đều bạn gái trong trường thích thú bản lĩnh của cậu cũng chưa ít. Đoàn Khanh Nhi chính là trong số đấy. Hơn thế, trong mắt Lạc Phán Phán, đều đặc điểm này chỉ là trò mỉm cười nhưng mà thôi.

“Được rồi, cậu ta ngốc như nỗ lực, đầu óc chưa để tâm vào chuyện học hành, các kết quả cao mới là lạ!” Trong bé mắt của một gia đình chuyên trung tâm học hành cũng như Lạc Phán Phán, Hướng Vũ Phàm chỉ đơn giản là một mình ngốc nghếch.

“Không phải! Vũ Phàm hết sức thông minh! Cậu không nhận thấy phần lớn item của cậu ấy đề nghị bắt đầu nói vậy. Gia đình bạn cho rằng chỉ việc một thầy giáo giỏi chỉ dẫn cậu đó thì kết quả học tập của cậu ấy đã thanh nhã vượt bậc!”

Lạc Phán Phán quan sát lên trời, dửng dưng nói: “Mình vẫn muốn xem khả năng nào dường như cứu vớt kẻ ngốc nghếch ấy thoát khỏi bi kịch cầm đầu từ dưới lên”.

>> đọc thêm phân mục Truyện đam mỹ sủng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>