Hai kiếp đầu, cả anh và cô phần lớn bỏ dở nhau. Khi anh cũng như cô tưởng chừng ái tình đang cục mãn thì lại có thêm chuyện xảy ra khiến đến hai thành viên âm khí và dương khí cách biệt.

Trình làng truyện truyền thuyết chưa sánh bằng

Tác giả: Tiểu Kết Ngủ Ngày
Thể loại: Ngôn tình trọng sinh

Trích đoạn truyện truyền thuyết chưa sánh bởi

bên dưới suối vàng, hai bên đường bắt ngang cầu Nại Hà tỏa nắng một vùng trời mạn châu sa hoa đỏ thắm, như tấm thảm phệ đầy máu, rải rác bên dưới sông Vong Xuyên còn thấy cánh hoa đỏ trôi theo làn nước chảy. Cô đang hai lần không uống chén bát canh mạnh Bà chuyển mang đến, để hai kiếp âu yếm một mình.

Lần thứ cha bước tới, trung khu trạng đem theo buốn chán cũng như ngại ngùng… Cô ngần ngừ Cách qua cục đá Tam Sinh, rồi mang đến một đình bé dại, phía trước đình vẫn là một bà lão mang mái tóc Bạc Tình phơi, nụ mỉm cười phúc hậu.

Số tổ ấm đứng hóng cùng cô uống canh không đông, một xíu đang đi vào lượt, còn sẽ cân nhắc dùng từ để trình bày vai trung phong ý, thì bạn đã cần biểu hiện đang công bố.

“Cô gái, con cháu đang chính thức quyết định chưa?”

Cô giật thót người thân, khi biết mạnh khỏe Bà sẽ hỏi các bạn thì mím môi, ngập ngừng: “Dạ, con cháu đã chính thức quyết định rồi…”

“…Cháu vẫn không uống canh.”

Nụ cười cợt mạnh bạo Bà vô cùng bao dong, làm cho cô càng quan sát càng xấu hổ, giọng bà khôn cùng nhẹ nhàng, từ tốn nói: “Đứa trẻ bướng bỉnh. Nếu uống canh, con cháu đã bao gồm cuộc sống giàu có ấm no hơn đến kiếp sau. Cháu chưa uống, đổi lại có thêm cái giá cháu nên trả cho công việc này, ở nhân gian, cuộc sống của cháu ắt các gian truân, có đôi lúc, lại là một kiếp đau thương nữa thì sao?”

Cô gồm xem xét đó, dẫu vậy cứ mãi giày xé trong lòng vày cận thận khi mua duyên nợ cùng mình ấy hai kiếp liền, làm cho cô chưa cam lòng cam dạ. Cô mong muốn một kiếp, cô và nhà bạn đó được yêu cầu duyên phi tần chồng, sống mang đến đầu Tệ Bạc răng long, yêu kính nhau cả một đời.

>> Xem thêm Truyện sắc

bởi vậy, càng bổ xung chắc tin ý chí, cô lắc đầu, chú ý mạnh Bà bằng đôi mắt thành khẩn, “Đá Tam Sinh biểu trưng cho kiếp trước, kiếp này và kiếp sau. Kiếp trước là nhân, kiếp này là quả, kiếp sau là duyên. Cháu tin, kiếp sau con cháu và đại trượng phu đang gồm duyên. Cháu muốn sắm cánh mày râu một lần sau cuối, nếu đang chẳng thể thay đổi được số phận, thì khi gặp mặt bà một lần nữa, cháu nguyện chưa làm cho thành viên gia đình…”

“Có duyên, duyên mỏng không có nợ.” mạnh khỏe Bà không đậy nổi nụ cười cợt vì chưng tha.

“Có duyên ắt gồm nợ.” Cô kiên định đáp.

khỏe khoắn Bà gật đầu, đưa tay về phía trước, địa điểm đấy chỉ một góc cửa mịt mờ khói trắng. Khi cô đi ngang bà, đồng ý kính chào bà lần cuối, bà khẽ nhoẻn đôi môi đỏ thắm, khuôn bên sáng ngời.

Cô gửi đôi mắt đầy sự tôn trọng dành đến to gan Bà, rồi bước đi qua ô cửa bằng đá tạc, phía bên kia là một chốn trời màu trắng toát, cả thân thể cô hoà vào không khí đó, biến mất.
win Nam dường như không nhớ thành viên gia đình đã mơ mang lại hình họa tiếng trống vang cả huyện Tranh Châu bao lăm lần… Tiếng pháo hoa rợp trời, cánh đào tung phấp phới, một khung trời xanh thăm thẳm, cả tiếng chúc mừng, tiếng đưa tin, tiếng ghen tị khắp phố náo nhiệt cứ văng vẳng vào tai. Chỉ biết, chúng sẽ tạo ra trong suốt quá trình cô Khủng lên, thân thuộc đến độ, cứ xem hồ hết bạn trong cơn mơ ấy hết sức niềm nở, cũng như thật.

“Ôi, công tử Lâm Bá Ngọc đỗ trạng nguyên rồi.”

“Đầu bảng! Hình như năm nay hoàng thượng vẫn ban thưởng công chúa Kiến Ninh cho ai đỗ trạng nguyên lần này ấy.”

“Vậy yêu cầu chạy đến Lâm lấp xem tình hình xem.”

“Ai tía, chuyến này Lâm lấp đã đãi tiệc rượu bự lắm đây.”

“Cuối cùng cả huyện Tranh Châu cũng có trạng nguyên rồi.”

“Tới rồi, tới rồi. Trạng nguyên đã đi vào cầu Dạ Nguyệt rồi.”

lúc này đây, thắng Nam đứng bên trên lầu, mở cửa nhà sổ, quan sát ra không tính phố náo nhiệt. Cảm hứng vui sướng trào dâng.

cánh mày râu đang đậu trạng nguyên như ý nguyện các bạn, đã không uổng công ngày đêm vùi mài kinh sách, lòng cô tất cả vui mừng lẫn đau xót. Rất nhiều câu buôn chuyện của mình, cô nghe rất rõ, cả những cô gái trong Thanh Hoa lâu này cũng đã và đang bàn tán sôi nổi. Cả mẫu huyện Tranh Châu này, ai ai lại lần khần cho Lâm Bá Ngọc, vị công tử tuấn tú, thông minh hơn bạn, học cao hiểu rộng, chưa cao ngạo, bình tĩnh lại chủ yếu chắn, một vì chưng công tử cả trẻ em cũng phải yêu dấu, kính nể. Nay lại đỗ trạng nguyên, khắp địa điểm điều vui mừng phấn khởi.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

>> Đọc thêm list truyện Ngôn tình cao h

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>