Giữa trăm núi nghìn sông, giữa vạn chúng ta bên trên trần giới, ta đã từng chạm mặt ai? Đã từng ưa chuộng ai? Có khi nào mơ mộng đến chuyện tương lại? Cũng như rồi trọng tâm nguyện đấy đã có được cũng như ý hay không? Hay vẫn là tương tứ thành chũm tro tàn?

Giới thiệu truyện Tương bốn thành thay tro tàn

Tác giả: Tuyết hình họa Sương Hồn
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Tương tu thành vắt tro tàn

Tô Nhất và phổ biến Quốc từ nhỏ tuổi đang quen nhau, cũng gọi là thanh mai trúc mã tuy thế chẳng khi nào ấm no. Ngược lại, hai đứa rất hay kungfu, và đúng là một cặp oan gia.

Lần bước đầu tiên Tô Nhất được biết hai từ “oan gia” là khi cô new chặng năm tuổi, nghe cô Uông ở nhà lân cận nói.

Cô Uông bà bầu của chung Quốc. Mỗi lần Tô Nhất cũng như tầm thường Quốc ở dưới sân cãi nhau đến chơi tệ cất cánh chó chạy, cô đó lại vừa cười cợt vừa mắng yêu một câu:

“Hai đứa này, cứ ở gần là lại cãi nhau, thật đúng là một cặp “oan gia”.”

có người ngồi lân cận đợi chuyện lại chêm vào: “Yêu nhau lắm gặm nhau đau ấy nhưng mà.”

Hồi đấy, Tô Nhất còn nhỏ dại, chưa hiểu câu đấy nghĩa là gì, chỉ biết có một chữ “oan”, theo đa số gì nghe được bên trên phim truyền hình mà lại hiểu nghĩa là thù ân oán, kẻ thù.

chiếc đầu non nớt của cô ý khẳng định: Đúng nuốm, phổ biến Quốc đó chính là kẻ thù của mình.

bình thường Quốc bằng tuổi cô nhưng lại được phần nhiều đứa trẻ trong khu coi cũng như “thần thánh”, bởi lẽ tên của cậu ta thường được nhắc cho bên trên ti vi, bao giờ cũng thấy bao gồm tin tức về “Chung Quốc” (*). Cứ nghĩ còn nhỏ tuổi cơ mà đã có được đều bài toán Khủng, trẻ nhỏ khi nào cũng xem cậu ta như một vị anh dũng.

(*) Trong tiếng Trung, “Chung Quốc” cùng cách nói sở hữu “Trung Quốc”.

chỉ cần có Tô Nhất biết hai chữ “Chung Quốc” này cần yếu là “Trung Quốc”, bởi lẽ cô đã từng hỏi cha. “Bố, bên trên ti vi nói Trường Thành là thành tích bản vẽ xây dựng béo tốt nhất “Chung Quốc”, Trường Thành lâu năm bởi vậy, một gia đình thông thường Quốc làm cho sao xây được?”

>> Đọc thêm thể loại Truyện đam mỹ trọng sinh

bố Tô Nhất cười một hồi lâu rồi bắt đầu giải thích cho nữ giới biết “Trung Quốc” bên trên ti vi chẳng phải là phổ biến Quốc. Sau cùng, ông cũng thiết yếu không cảm thán một câu: “Xem lão phổ biến Kiến đặt tên mang lại chàng kìa, thật là lợi dụng quá.”

bà bầu Tô Nhất cũng gật đầu cười, nhất trí: “Lại chẳng chưa. Đến ngôi nhà trẻ đón nhỏ, mọi người mở miệng một tiếng là “bố của thông thường (Trung) Quốc”, “mẹ của bình thường (Trung) Quốc”, có tác dụng ai cũng phải quay đầu lại quan sát xem như là thần thánh phương nào.”

tía của Tô Nhất cũng như bố bình thường Quốc cộng công tác trong một đơn vị, hai ngôi nhà lại cộng sống trong một khu số đông. Trẻ em nhỏ trong khu anh em khá đông.

Trong số đa số đứa chị em bằng tuổi, Tô đặc biệt là nữ vương “Ỷ Thiên xây dựng thương hiệu, ai dám tranh giành”. Trong đám đại trượng phu, phổ biến Quốc là thống trị “bảo đao Đồ Long, hiệu lệnh quần hùng”. Tục ngữ gồm câu: Một núi chẳng thể tất cả hai cọp, hai đứa “tiểu vương” đi đầu quân của mình chơi trong khu, “tranh chấp địa bàn” là chuyện thường. Ai bảo cả khu có duy nhất một cái sân nghịch nằm giữa tứ tòa lầu, đám phái nữ nhưng mà nghịch nhảy dây, bật lò cò thì đám cánh mày râu vẫn chẳng có chỗ nhưng chơi đánh màn giả.

Để chỉ chiếm sân đùa, thông thường Quốc dẫn một đám nam giới hùng hổ đi mang lại tấn công bầy chị em. Tô Nhất cũng không hề sợ hãi, lập tức dẫn cụm cô gái tướng dưới trướng người ra nghênh chiến.

>> Đọc thêm Truyện đam mỹ ngược

Đáng tiếc là Tô Nhất tuy còn nhỏ tuổi đã tài năng rứa quân ra màn như Mục Quế Anh, nhưng đám chị em dưới trướng cô gái toàn là quân có hại, bị đàn đại trượng phu ném đất vào bạn, đau chỉ đơn giản là chuyện nhỏ dẫu vậy thấy được quần áo đẹp bị dơ thì lập tức đứa nào cũng ngoạc miệng khóc, nước mắt ngắn nước mắt lâu năm bỏ chạy. Rút cục, chỉ với lại một người trong gia đình Tô Nhất mặt mũi chân tay đầy bùn đất. Chẳng còn cách nào, ai bảo chỉ với bạn cô ở lại làm cho mục tiêu công kích.

Lần đấy, thông thường Quốc toàn win, Tô Nhất thảm bại vứt về. Về đến căn nhà còn bị chị em mắng: “Xem bé bao gồm giống nàng không? Nhơ bẩn chẳng khác gì một nhỏ khỉ đất.”

Tô Nhất bởi quá cá tính cơ mà thường bị bà mẹ đánh. Lần này, cô bị đánh rất đau, vày ăn mặc quần áo quá không sạch, rất khó giặt sạch. Bị bà bầu quất đến vài roi vào mông, màn đòn này tất nhiên là tại tầm thường Quốc.

oán thù cứ Vậy nên nhưng hình thành, Tô Nhất cũng như tầm thường Quốc từ ấy biến thành một đôi tiểu oan gia.

“Oan da ngõ hẹp”, câu nói ấy quả hài lòng mang cặp đôi này. Cùng một khu bạn thân, lại cộng ở căn nhà số bố, có thể là cùng một tầng, hai nhà gần kề nhau. Một ngày dài đi ra lấn sân vào, cứ ngẩng đầu lên là thấy được. Chỉ có nhìn thấy phổ biến Quốc, Tô Nhất đang mau chóng mở to mắt lên lườm nguýt.

hành động thì tía bữa một round nhỏ dại, năm bữa một ải bự, số đông là Tô Nhất cũng như thông thường Quốc đấu tay đôi. Nhiều “nữ binh” của cô ấy bé nhỏ phần lớn được mở rộng tầm mắt.

Trong chuyện chiến đấu, người vợ thường không phải là đối thủ của đàn ông yêu cầu chẳng đần độn gì nhưng lấy trứng chọi đá.

tuy vậy Tô Nhất thì không, thanh nữ chưa đánh thì không nuốt trôi mối hận này. Xác định vào vật gì cơ mà đàn cô đang nghịch vui vẻ, chung Quốc dẫn thành viên gia đình đến thì lũ cô lại bắt buộc nhường?

Khu bè phái thường xảy ra hồ hết cuộc đấu của bộ đôi oan da này. Khi đại chiến số đông, chung Quốc chỉ huy nhoáng một loại là vẫn đuổi được bầy phụ nữ tuy nhiên khi đấu tay đôi với Tô Nhất, cậu tí hon lại cực khó giành phần chiến thắng. Bạn nữ nào cắn, nào cào, nào đá… Mười tám núm, võ nào cũng đủ. Có những lần hăng quá, tầm thường Quốc bị thiếu nữ gặm một chiếc thật bạo phổi, tưởng như rớt cả một mảng thịt ở cánh tay, đau cho nỗi tiểu cai quản “thống lĩnh quần hùng” chảy nước ta mắt.

Trong cơn tức giận, cậu bé bỏng túm chặt lấy một mớ tóc của Tô Nhất, có tác dụng domain authority đầu thiếu phụ rớm máu, tiếng gào khóc của Tô Nhất làm chấn động cả khu.

Sau lần hai bên cộng thương tích khó khăn đó, suốt một thời gian dài, hai đứa trẻ đều bị bố mẹ cấm túc, quán triệt phép xuống bên dưới sân nghịch để tránh gây bổ xung chuyện.

ban đầu vào tiểu học, để chế ước sự ngỗ chơi của cô bé, bên cạnh thời gian học chính, bà mẹ của Tô Nhất còn cho phái nữ đi học bổ sung thư pháp. Tía thông thường Quốc cho cậu tham gian lớp cờ tướng. Cha mẹ hai mặt hồ hết tích rất bồi bổ hầu như các việc thường xuyên làm lịch sự thanh nhã cho bé mình, chưa hy vọng chúng sau này biến thành những tên côn đồ cả ngày chỉ biết đánh lộn quanh đó con phố.

Từ đấy Tô Nhất chẳng còn được chủ quyền, hàng ngày đi học về, liền bị mẹ nhốt trong phòng luyện thư pháp.

đàn bà cũng từng phòng đối tuy thế có tác dụng sao hạn chế lại được loại cán thanh hao của bà mẹ. Nước mắt còn lã chã rơi trên bảng chữ biểu tượng mà lại tai thì đang vểnh lên nghe đợi tiếng đông đảo đứa trẻ đang nô nghịch bên dưới sân. Nhà thiếu phụ nằm ở tầng hai, nghe rõ mồn một. Vương Quốc Mỹ cũng như Châu Manh Manh vẫn chơi đá cầu; Đàm Yên cùng Lý Khiết, Lưu Tiểu Tuệ đang bắn chun; còn có thêm… Một đám nữ đã nghịch vui vẻ ở dưới sân, chị em cũng khá mong muốn được ra ko kể đùa cộng chúng.

bất chợt đông đảo tiếng mỉm cười bỗng nhiên biến đổi tiếng la hét.

Trong tiếng la hét, tiếng khóc của Vương Quốc Mỹ độc đáo thánh thót. Tô Nhất vội bỏ bút xuống, chạy ra ban công xem, thì ra là bình thường Quốc đã lấy một cái ná xuống lầu, bắn những viên đạn giấy về phía bầy thiếu nữ.

Vương Quốc Mỹ nạp năng lượng yêu cầu một viên ngay giữa trán, chưa Chịu đựng được đau, cất tiếng khóc động trời.

Ban công hai mặt tứ tòa lầu lần lượt có người béo chạy ra ngó xem tất cả phải con nhà người trong gia đình đang khóc chưa.

mẹ Vương Quốc Mỹ vừa thấy được liền hỏi: “Sao thay con? Quốc Mỹ, sao bé lại khóc?”

Vương Quốc Mỹ vẫn khóc, Châu Manh Manh ở bên dưới sân giải đáp sở hữu lên: “Cô ơi, là tầm thường Quốc vừa mới đánh “Mỹ Quốc” căn nhà cô ạ.”

Cô ít nhất thời lỡ miệng, nói ngược cả tên của Quốc Mỹ. Gia đình bạn béo vẫn đứng bên trên ban công cũng phải nhảy mỉm cười “Trung Quốc đánh Mỹ (Quốc)” hóa thành câu chuyện mỉm cười của cả khu tập thể. Phổ biến Quốc mang một loại ná trong tay làm nên phải “cuộc hành động loài người thứ ba”, trở thành “tội phạm võ thuật số một” của khu.

chị em Vương Quốc Mỹ dẫn theo đứa thanh nữ có quả ổi đỏ au trên trán tức tối đến ngôi nhà chúng ta phổ biến mách tội.

phổ biến Quốc bị tía cho một màn đòn vị suýt chút nữa là phun trúng mắt của Vương Quốc Mỹ. Trò chơi này quả thực vô cùng nguy hiểm, thiếu cẩn trọng hình như khiến người ta tàn phế.

Từ bên ban công ngôi nhà ở kề bên, nghe tiếng chung Quốc gào khóc thảm thiết, Tô Nhất thấy vô cùng hả dạ.

cố gắng cơ mà thông thường Quốc cũng rất cứng đầu, bị đánh một round, hai tía hôm sau đang quên ngay, lại cầm lại xuống sân gây chuyện. Dòng ná đã trở nên ba tịch thu, cậu ta lại cố gắng một khẩu súng phun nước chạy xuống lầu, tay lăm lăm khẩu súng, bắn liên tục về bên đám phụ nữ vẫn chơi.

Đám thanh nữ chỉ với nước vứt chạy, nhường chỗ mang đến đàn chàng.

phổ biến Quốc biến thành “phần tử bự bố số một” trong mắt đám thiếu phụ trong khu. Về sau, chỉ cần có cậu chạy xuống lầu, không cần phải biết trong tay cậu gồm cầm cố thứ “vũ khí cạnh bên thương” nào không, đám bạn nữ mọi bảo nhau chạy hết. Tô Nhất không Chịu đựng được cảnh đám chân tay cũ của bản thân mình chưa đánh đang hàng, cũng đòi cha cài cho một khẩu súng bắn nước. Đổ đầy mực viết thư pháp vào trong, nấp trên ban công, chị em chiếm được vắt thượng bình thường, phun các phát súng hờ hững xuống chung Quốc, đến cậu ta tắm một ván mực tàu rồi chạy tọt vào buồng cười cợt một các bạn.

không mừng được bao chậm vẫn nghe một tiếng “cạch”, một hòn đá rơi vào ban công, theo đó là tiếng hét giận dữ của chung Quốc: “Tô Nhất, mày ra đây, tao biết thiết yếu mày vừa bắn súng.”

Tô Nhất nhỏ người trong gia đình nhưng mà tinh ranh, đương nhiên sẽ không thò đầu ra để hứng đá của cậu ta. Chỉ tiếc rằng nữ giới là nhà bạn, loại ban công ngôi nhà cô là vật, chúng chưa bao gồm chân để chạy. Rút cục, một hòn đá bay thẳng vào ban công, đập trúng kính cửa sổ nhìn ra ngoài kêu “choang” một tiếng, khiến nó vỡ vụn. Nghe thấy âm thanh lạ, bà Tô vội vàng vào chất vấn, bắt gặp Tô Nhất không những chưa trong phòng ngoan ngoãn luyện thư pháp Hơn nữa đổ hết mực tàu trong bình vào khẩu súng bắn nước, lại bắn nhau sở hữu chung Quốc ở dưới sân. Cơn tam bành nổi lên, bà xách loại thanh hao để ở góc nhà ra đánh vào mông thanh nữ, mắng: “Con thích hành động hả? Để chị em đánh sở hữu nhỏ.”

không thấy đứa đàn bà nào thích gây chuyện đánh nhau đến nỗ lực, giờ chưa uốn nắn sau này Khủng lên mà lại đang gắng thực chẳng hay ho gì. Bà Tô dạy bảo cô bé sở hữu một thể hiện thái độ nghiêm ngặt đầy mệnh lệnh.

tầm thường Quốc cũng bị tía túm cổ lôi về cho 1 ải can tội ném vỡ cửa kính nhà Tô Nhất. Nếu Tô Nhất đứng gần cửa ngõ, hắn đã trở nên phần lớn mảnh vỡ tới tấp hôn vào bên.

Quá nguy hiểm, chắc chắn quá bất trắc, mang đến ông chung Kiến cũng nghĩ cánh mày râu gia đình là “phần tử lớn bố”, bao giờ cũng xây cất “những chuyện bự cha.”

quan sát bây giờ nhưng đoán tương lai, thằng nhóc này thực chất thô bạo, chưa đánh thật đau, chỉ e tương lai bắt buộc phải vào ngôi nhà lao thăm chúng. Ông tầm thường cũng khuyên bảo cậu quý ông của bản thân mình với thể hiện thái độ nghiêm khắc đầy mệnh lệnh.

Bà Tô cũng như ông thông thường, sau khi đánh con xong xuôi đang cảm thấy bài học kinh nghiệm này không ăn nhằm. Mỗi thành viên gửi mang lại bé gia đình bạn một cái bàn giặt quần áo, bảo bọn chúng ra quỳ trước ban công, tự kiểm điểm lại bản thân. Hai đứa trẻ bảy tuổi quỳ ngoại trừ ban công tức khóc. Qua đều chấn song lan can, chỉ cần liếc mắt là giống như nhận thấy đối phương ở ban công bên kia như thế nào. Cả 2 lại nguýt nhau một dòng rồi quay ngoắt đầu đi.

Suốt thời tiểu học, thông thường Quốc và Tô Nhất chưa ít lần đề nghị gắng phiên nhau ra ban công quỳ lên bàn giặt.

Nhớ lại thời thơ ấu, ấn tượng cẩn thận nhất của Tô nhất là đều “trận chiến” có chung Quốc và cả cái bàn giặt kế bên ban công.
Chúc Anh chị đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes:

<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>